Nhà thờ Saint-Pierre de Plorec-sur-Arguenon, nằm tại Plorec-sur-Arguenon, thuộc Giáo phận Saint-Brieuc, tỉnh Côtes-d’Armor, vùng Bretagne, phía tây nước Pháp, được xây dựng vào cuối thế kỷ XIX, nhưng lịch sử của giáo xứ đã có từ thời Trung cổ.
Tên Plorec xuất hiện trong các văn bản cổ từ rất sớm. Khoảng năm 1150 đã có ghi chép Ecclesia Sancti Petri de Ploresco, tức nhà thờ Thánh Phêrô tại Plorec. Các tài liệu năm 1214 và 1239 ghi tên địa phương dưới dạng Ploarec; khoảng năm 1330 là ecclesia de Plorec. Theo sử gia Bernard Tanguy, tên Plorec có thể mang nghĩa “giáo xứ ở khúc cong”, liên quan đến khúc uốn lớn của sông Arguenon ở phía bắc địa phương.
Ngôi nhà thờ cũ từng nằm giữa làng. Cuối thế kỷ XIX, công trình này được phá để xây một nhà thờ lớn hơn. Việc xây dựng kéo dài 5 năm. Những khối đá đẹp được lấy từ các mỏ đá ở Languédias, cách Plorec khoảng 15 km, rồi chính người dân địa phương dùng xe ngựa chở về.
Ngày 17/6/1893, nhà thờ Saint-Pierre được Đức cha Fallières, Giám mục Saint-Brieuc, khánh thành và đặt dưới sự bảo trợ của Thánh Phêrô Tông đồ.
Công trình mang phong cách Tân Gothic, xây chủ yếu bằng đá granite, bố trí theo trục Đông – Tây. Nhà thờ gồm lòng chính, hai gian bên, sáu nhịp, tháp chuông cao phía trước và phần cung thánh kết thúc bằng hậu cung bán nguyệt.
Bên trong nhà thờ còn lưu giữ nhiều dấu tích cổ hơn công trình hiện tại. Đáng chú ý nhất là bồn Rửa tội có niên đại từ thế kỷ XV. Nhà thờ cũng có các tượng Thánh Phêrô, Thánh Gioan Tẩy Giả, Thánh Roch, Thánh Antôn Padova và Đức Mẹ bồng Chúa Hài Đồng.
Trước Cách mạng Pháp, Plorec từng có huynh đoàn kính Thánh Roch. Tư liệu khác cũng ghi nhận Huynh đoàn Thánh Antôn, với một văn bản về các ân xá do Đức Giáo hoàng Alexander VII ban, được xác nhận tại Saint-Malo ngày 20/5/1661.
Trong các năm 1793–1794, nhà thờ bị tước nhiều tài sản tôn giáo. Bình thánh, chén thánh, đĩa thánh và các đồ kim hoàn phụng vụ bị tịch thu rồi chuyển đi để nấu chảy. Đây là một phần trong những biến động mà nhiều giáo xứ Pháp phải trải qua trong thời kỳ Cách mạng.
Một trong những chi tiết nổi bật của nội thất là tòa giảng bằng gỗ chạm trổ công phu với cầu thang hai nhánh. Hệ thống kính màu thể hiện nhiều vị thánh, trong đó có Thánh Antôn Padova, Thánh Phanxicô Assisi, Thánh Phaolô và Thánh Phêrô. Cuối thế kỷ XIX, gia đình de la Begassière, chủ Château du Bois-Billy tại Plorec, cũng đóng góp cho nhà thờ nhiều hạng mục như kính màu, cờ hiệu, tòa giảng và đồ kim hoàn phụng vụ.

Bên ngoài nhà thờ còn có hai cây thánh giá thế kỷ XVIII được chuyển về từ nghĩa trang cũ.
Nếu chỉ tính từ năm 1893, Saint-Pierre de Plorec-sur-Arguenon mới hơn 130 năm tuổi. Nhưng phía sau những bức tường đá ấy là lịch sử của một cộng đoàn Kitô hữu đã tồn tại gần chín thế kỷ.
Từ những văn bản Trung cổ, bồn Rửa tội thế kỷ XV, các huynh đoàn thế kỷ XVII, những biến động của Cách mạng Pháp cho đến những người dân dùng xe ngựa chở đá về dựng nhà thờ cuối thế kỷ XIX, Saint-Pierre không chỉ là một công trình kiến trúc. Đó là dấu tích của nhiều thế hệ đã cùng gìn giữ một đời sống đức tin dưới sự bảo trợ của Thánh Phêrô Tông đồ.
Tư liệu: Les trésors des 11 clochers – Olivier Page; tư liệu lịch sử địa phương về Plorec-sur-Arguenon.
Ảnh tư liệu: Les trésors des 11 clochers – Olivier Page.